Monday, December 15, 2014

Không thể thành có thể

Sống đến chừng này tuổi rồi mới biết, nhiều chuyện không thể vẫn trở thành có thể.
Giống như một ngày đẹp trời, gặp lại người cũ, chào nhau, nói chuyện với nhau, ngồi cạnh nhau. Vẫn hai cái bóng ấy nhưng mọi thứ đã khác hẳn. Không còn yêu thương, cũng chẳng đau buồn. Nhiều lúc đã tự hỏi sao con người có thể trải qua đủ thứ rồi cuối cùng vẫn cư xử với nhau như chưa hề có chuyện. Giờ thì đã hiểu.
Với người khác, leo lên một con núi hàng nghìn mét mới khiến họ thấy mình vô địch. Với ai kia, hoàn thành bài chạy 4 vòng quanh sân đã khiến họ thấy mình vĩ đại. Với mình, có thể quên đi một người đã từng rất quan trọng và nhìn họ một cách thanh thản, là một thành công không thể nói hết bằng lời.

No comments:

Post a Comment