Wednesday, December 17, 2014

Gửi anh

"Anh, em đang nghe bài này, hè, hì, hờ...."
"Em nghe cái gì mà nhắn anh dở hơi thế ? >"<
"Em vốn dở, giờ mới biết ah ==, đồ dở"
"Ha ha :)))"
"Tụt hứng, chả thèm nói nữa, định bảo nhớ anh, thôi quên đi  nhá"
"Nói rồi đấy thôi :))"
"Ờ..., thôi ngồi nhớ tiếp anh ấy đây, không thèm nhớ anh này nữa đâu"
"Anh nào đấy?"
":*"

Anh, sau này chúng mình cứ nói chuyện dở hơi như thế nhé. Em chẳng bình thường gì, biết đâu anh cũng thế :))) Cả hai sẽ là cặp đôi hâm dở tuyệt nhất thế gian *bay bay bay*

Em không biết đến bao giờ mới gặp anh, và lúc gặp em sẽ yêu anh như thế nào nữa. Vẫn cuồng dại như thế, vẫn ngây ngô chiều theo cảm xúc như thế, hay em sẽ kìm lại để ngó anh nhiều hơn, chọc anh nhiều hơn, gây sự với anh nhiều hơn, ghét anh nhiều hơn, để rồi cuối cùng yêu anh nhiều nhiều nhiều vô cùng hơn thế... Em thực sự không biết...

Thời gian này với em trắc trở lắm. Em không có việc. 2 năm vừa qua em chỉ quanh quẩn xó nhà mơ màng không đâu, em cũng không hiểu cuộc đời em nó sẽ ra sao nữa. Em phải làm điều gì đó thôi. Chính lúc này đây em lại nhớ anh, dù em chẳng biết mồm mặt mũi anh tròn méo ra sao, chỉ biết là nhớ thôi. Giá như em biết thì đã không thấy lạc lõng như vậy rồi, vì cảm giác ít ra mình còn có ai bên cạnh trong lòng. Em cũng đâu thể nương nhờ gia đình mãi được, em chỉ khiến họ lo lắng mãi thôi.

Đêm lạnh lắm, anh có ôm con nào thì cũng vừa vừa thôi nhé, không là hắt hơi đến sáng vì bị em rủa đó. Mồm miệng em thiêng lắm :))))




Monday, December 15, 2014

Không thể thành có thể

Sống đến chừng này tuổi rồi mới biết, nhiều chuyện không thể vẫn trở thành có thể.
Giống như một ngày đẹp trời, gặp lại người cũ, chào nhau, nói chuyện với nhau, ngồi cạnh nhau. Vẫn hai cái bóng ấy nhưng mọi thứ đã khác hẳn. Không còn yêu thương, cũng chẳng đau buồn. Nhiều lúc đã tự hỏi sao con người có thể trải qua đủ thứ rồi cuối cùng vẫn cư xử với nhau như chưa hề có chuyện. Giờ thì đã hiểu.
Với người khác, leo lên một con núi hàng nghìn mét mới khiến họ thấy mình vô địch. Với ai kia, hoàn thành bài chạy 4 vòng quanh sân đã khiến họ thấy mình vĩ đại. Với mình, có thể quên đi một người đã từng rất quan trọng và nhìn họ một cách thanh thản, là một thành công không thể nói hết bằng lời.